Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

Tập 4 CHỈ KHI TỪ BỎ MỘT SỐ THỨ, TA MỚI CÓ THỂ SỐNG THẬT VỚI BẢN THÂN 28/02/2020

Updated

Tập 4

CHỈ KHI TỪ BỎ MỘT SỐ THỨ, TA MỚI CÓ THỂ SỐNG THẬT VỚI BẢN THÂN

28/02/2020


Tốt lắm, tất cả quý Phật hữu thân mến! Hôm nay sư phụ sẽ tiếp tục giảng cho quý vị về “Bạch Thoại Phật Pháp”. “Bạch Thoại Phật Pháp” giúp cho chúng ta minh tâm kiến tánh, và giúp cho chúng ta hiểu được Phật pháp uyên thâm ở ngay trong chính cuộc sống của chúng ta. Hôm nay, sư phụ tiếp tục nói với quý vị làm thế nào vận dụng Phật pháp trong cuộc sống để giải thoát bản thân khỏi những phiền não trong tâm.

Phật ngôn Phật ngữ của đạo Phật rất triết học và triết lý. Phật pháp nhân sinh thường nói rằng suy nghĩ quyết định lời nói và hành động, có nghĩa là khi trong tâm có suy nghĩ, sẽ quyết định lời nói và hành động của chúng ta. Vậy nên, lời nói của một người khi nói ra, nhất định là trong lòng họ đã từng nghĩ qua; khi một người làm ra hành vi gì thì nhất định rằng họ đã từng nghĩ qua việc đó. Có suy nghĩ này, mới có ngôn ngữ và hành vi như vậy xuất hiện. Vì vậy, một người muốn có một cuộc sống như thế nào trong tương lai sẽ được quyết định bởi khởi tâm động niệm hiện tại của họ. Nếu hiện tại có suy nghĩ tốt thì cuộc đời của họ sẽ từ nguy hiểm biến thành an lành; nếu suy nghĩ hiện tại của họ thường chứa đầy sân hận, ngu si, đố kỵ hay phiền não, thì những suy nghĩ sau này của họ sẽ chỉ đạo lời nói và hành vi của họ, khiến họ càng ngu si và phiền não hơn. Vì vậy, có rất nhiều người cả đời phiền não, rất đáng thương, chính vì khởi tâm động niệm của họ không đúng đắn, khiến hành động sau này của họ gặp trở ngại và lời nói của họ cũng trở nên lỗ mãng.

Con người phải sống ra khỏi bản ngã, nghĩa là một người sống phải rời khỏi cái tôi của mình, đừng suốt ngày mở lời là chỉ nói đến “tôi” - “Cái này là của tôi, cái kia là của tôi”, “Tôi chịu khổ rồi, tôi phiền não rồi”, “Dựa vào đâu mà tôi phải chịu đau khổ”, v.v… Nếu có thể thoát khỏi ngã tướng, thì sẽ tự nhiên không so sánh mình với người khác, bởi vì không có cái “tôi” nữa, vậy thì có gì để quý vị so sánh với người khác? Quý vị sẽ không quan tâm người khác đánh giá mình. Vì quý vị không còn ngã tướng nữa. Chính là bởi vì quý vị quá quan tâm đến việc “Cậu ấy nói thế trước mặt tôi sao?”, “Cậu ấy như vậy không phải là cố ý nói tôi sao!”. Có chữ “tôi” này tồn tại, thì quý vị sẽ để ý đến cách những gì người khác nói về mình. Rõ ràng người này hoàn toàn không phải nói về quý vị, mà quý vị lại kéo nó về mình, “Cậu không nói tôi thì nói ai?”. Đây chính là nói rằng, con người không thể rời khỏi được ngã tướng. Nếu quý vị có thể rời bỏ cái “tôi”, quý vị sẽ dần dần trở nên lạc quan, con người sẽ trở nên trong sáng vô tư và cuộc sống của quý vị sẽ trở nên đơn thuần. Tôi hỏi quý vị, một đứa trẻ khi còn bé có phải là một đứa trẻ trong sáng và thuần khiết đúng không? Nó không có ngã tướng, bất cứ điều gì nó cũng không sao cả không quan tâm, vì vậy nó sống rất tự tại.

Thực ra khi nghĩ thấu rồi, thì mỗi đêm đối với chúng ta có thể là một bài sát hạch của cuộc đời, có thể là một lần đối diện với cái chết. Buổi sáng bình minh chính là một lần tái sinh, cho nên trước đây có rất nhiều người thường thức dậy vào buổi sáng với câu nói đầu tiên là “Cảm ơn Bồ Tát, con vẫn còn sống, cảm ơn Bồ Tát đã từ bi”. Đừng nên để mỗi ngày phải vướng mắc trong lòng niềm vui hay sự bi thương của cuộc đời. Làm người phải thực sự hiểu rằng phần thưởng tốt nhất trong cuộc sống chính là có thể buông xuống những phiền não và giải thoát đau khổ, đừng để bản thân bị ràng buộc trong những dục vọng. Cho nên, nhiều người vì còn ham muốn điều này điều kia nên vẫn luôn đắm chìm trong dục vọng. Có người khi Sư phụ nói với anh ta: “Cậu đừng như thế, dục vọng của cậu quá mạnh mẽ”. Anh ta nói: “Không phải dục vọng, mà đó là lý tưởng của con”. Thực ra, không thể nhầm lẫn giữa lý tưởng và dục vọng. Dục vọng là vô tận, là muốn sở hữu những thứ vật chất. Lý tưởng là gì? Đó là một loại phong phú về mặt tinh thần, và muốn đạt được một số thỏa mãn về mặt tinh thần, thì nó nên được gọi là lý tưởng. Khi quý vị ở nhân gian sở hữu càng nhiều thứ, thì quý vị sẽ dần dần bị trói buộc bởi của cải, vật chất, danh vọng và lợi ích mà quý vị đang sở hữu. Vì dù quý vị có sở hữu thêm nhiều chăng nữa, nó cũng sẽ rời bỏ quý vị mà đi, công danh không giữ được, tiền của không giữ được, tất cả đều sẽ mất đi. Dù quý vị có muốn giữ những danh lợi này chặt thêm, thì cuối cùng quý vị vẫn không có gì trong tay.

Quý vị phải học cách lựa chọn, chọn cái gì để có thể lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn.Ý nghĩa của việc chọn lựa lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn đó là không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thay đổi tâm hồn của chính mình. Vậy thì làm sao để thay đổi tâm hồn của chính mình? Đó là lấy chữ “ngã” chuyển thành “đại ngã”, chuyển cái tôi nhỏ bé thành cái tôi lớn hơn.

Ví dụ: nếu quý vị nói “Tôi thiệt thòi rồi”, thì quý vị có thể nói “tất cả chúng ta đều thiệt thòi rồi”; “Tôi được lợi rồi”, thì quý vị nên nói “tất cả chúng ta đều được lợi rồi”. Vậy thì quý vị sẽ từ từ loại bỏ được ngã tướng của mình, thì tâm hồn sẽ không còn trống rỗng, không phải sống vì bản thân mình nữa. Vì người mà chỉ biết sống cho mình, sẽ tính toán chi li mỗi ngày. Vậy nên: “Mạc kế nhân sinh tiểu trướng” (nghĩa là không tính toán nợ nhỏ trong đời) một người thì có bao nhiêu món nợ nhỏ trong đời? Bên trái một món, bên phải một món, phải học cách từ bỏ. Từ bỏ cám dỗ, và những người từ bỏ được cám dỗ thì sẽ có được cơ hội mới. Nếu cứ giữ chặt cám dỗ không buông, thì quý vị sẽ từ từ mang gánh nặng, kết quả là sẽ gặp khó khăn. Gánh nặng là vì quý vị không chịu buông xuống, gánh vác trên lưng lâu ngày, quý vị sẽ gặp khó khăn khi bước tiếp trên con đường đời

Chúng ta làm người, thì phải : “Vô sự tâm bất không, hữu sự tâm bất loạn, đại sự tâm bất úy, tiểu sự tâm bất mạn”.

“Vô sự tâm bất không” nghĩa là không có việc gì, nhưng trong tâm phải tụng kinh, phải nghĩ đến tất cả chúng sinh, như vậy sẽ không thấy chán chường, sẽ không cảm thấy mệt mỏi, không vô vị.

“Hữu sự tâm bất loạn”, nghĩa là bất luật gặp phải chuyện gì cũng đừng hoang mang, chậm rãi làm tốt từng việc một.

“Đại sự tâm bất uý”, nghĩa là khi làm việc lớn thì đừng sợ hãi, đừng lo lắng vì việc lớn cũng phải làm, việc nhỏ cũng phải làm. Khi gặp việc lớn cũng có thể làm tốt, khi gặp việc nhỏ thì không nên xem nhẹ và cũng phải làm cho tốt, đó gọi là “Tiểu sự tâm bất mạn”.

Đối với những người suy nghĩ thông suốt, sẽ hiểu rằng những vui buồn ly hợp, chua ngọt đắng cay trong cuộc sống, tất cả đều bắt nguồn từ tâm mà ra. Chua là sự xót xa trong tâm, đắng cũng là sự cay đắng trong lòng, ngọt là sự ngọt ngào từ tâm, cay cũng là sự cay đắng từ trong tâm mà ra. Chua ngọt đắng cay tất cả đều do tâm tạo thành, vì vậy tâm thái phải tốt, có chướng ngại nào mà không thể vượt qua được đâu?

Đời người sống đến ngày hôm nay, thân ở chốn hồng trần, chỉ cần lấy thiện làm gốc là được. “Hữu sở vi, hữu sở bất vi” là nói đã làm rồi nhưng như thể chưa từng làm qua. Làm thì cũng làm rồi, chưa làm thì chưa làm, làm rồi nhưng lại giống như chưa làm, chưa làm thì lại giống như đã từng làm qua. Khi tâm vô quái ngại, thì tự nhiên tâm trở nên an nhiên tĩnh lặng, cũng giống như hoa sen nở, an nhiên tự tại, nó không vì ai mà nở, cũng không vì ai mà tàn. Cho nên người tu học Phật, người nghĩ thông suốt thì mọi thứ đối với họ đều tùy duyên, “Cái gì của mình thì sẽ là của mình, cái gì không phải của mình thì sẽ không phải là của mình”. Những gì quý vị có được là của quý vị, và những gì quý vị không đáng có sẽ mang tai họa đến cho quý vị. Bởi vậy, nhân sinh không chỉ có một con đường, nhưng rất nhiều người tuyệt vọng là bởi vì trên con đường này họ cảm thấy không còn lối thoát, nên họ mới lâm vào đường cùng.

Trong cuộc sống, người học Phật phải xa lìa bi ai thống khổ, những bi khổ ấy là một loại khảo nghiệm đối với chúng ta, có khi qua rất nhanh, có khi qua chậm hơn, nhưng tất cả rồi cũng sẽ trôi qua. Có đôi khi đường bằng phẳng thì luôn đông đúc hơn, trên con đường học Phật có rất nhiều Pháp Môn mà ở đó, mọi người chen chúc nhau. Hãy nghĩ rằng, dù chúng ta có gặp bất cứ chuyện gì đi chăng nữa, hãy chọn con đường tốt cho mình và đi con đường ấy. Bởi vì chỉ cần: “Tâm hữu dũng, hành chi lực”, nghĩa là trong tâm phải dũng cảm, hành động phải có sức mạnh,tư duy phải có trí tuệ, mãi mãi quyết chí không dời thì chúng ta nhất định sẽ thành công.

Nhiều người không có duyên phận, sẽ bỏ lỡ rất nhiều thứ, đây là trạng thái bình thường của cuộc sống. Không có duyên thì cũng không có duyên rồi, làm sai rồi thì cũng không còn cách nào khác, đừng quá tiếc nuối và đau đớn. Khi chúng ta đã đi được một đoạn đường dài, ngoảnh đầu nhìn lại, con người và sự việc trong quá khứ sớm đã biến mất trong ký ức. Một cuộc sống tốt đẹp chính là khi quý vị thật sự không hiểu gì về nó, một khi quý vị đã hiểu được rồi, và bước vào tranh chấp giữa người với người, thì cuộc sống của quý vị sẽ trở nên rất phiền não và buồn bã, bởi vì những gì quý vị cảm nhận không phải là sự thuần khiết, mà đó là sự lừa dối nghi kỵ lẫn nhau ở chốn hồng trần nhân gian. Hy vọng rằng mọi người sẽ thay đổi vận mệnh của mình, không phải dựa vào cơ hội hay thời cơ mà là dựa vào tâm thái. Người có tâm thái tốt có thể làm cho mọi thứ tốt đẹp hơn, người có tâm thái không tốt thì bất kể chuyện gì xảy ra, dù là chuyện tốt cũng sẽ không có được nơi bình yên trong tâm hồn. Hy vọng mọi người sẽ hiểu được những đạo lý này.

Trước đây nói về đời người “Tam thập nhi lập”, đó là khi một người đã ba mươi tuổi thì bản thân đã có thể tự lập. Vậy thì lập cái gì? Người học Phật nên thiết lập điều gì? Trước đây nói về lập sinh, lập nghiệp và lập gia, còn người học Phật chúng ta nên lập chí, cố gắng lìa khổ được vui, và học Phật học Pháp.

“Tứ thập bất hoặc”, nghĩa là ở độ tuổi 40 chững chạc. Mọi người có biết cái gì gọi là “Bất hoặc” không? Nghĩa là không mờ hồ nữa, mà đã hiểu rõ rồi. Thế thì quý vị đã hiểu được gì? Người bình thường thì hiểu xã hội, hiểu bản thân, hiểu được sự phức tạp giữa người và người. Còn người học Phật chững chạc ở độ tuổi 40 thì nhất định không được mơ hồ nữa, không bị dục vọng của nhân gian làm cho vướng mắc nữa, mà hãy mạnh dạn thoát ra khỏi phiền não, không tham, không sân, không hận.

Xưa có câu “ngũ thập tri thiên mệnh”. Vậy thiên mệnh là gì? Thực ra nói theo ngôn ngữ hiện đại là biết được quỹ đạo của vận mệnh cuộc đời, đó là lập gia đình, sinh con đẻ cái, tìm việc làm, kiếm tiền, định hướng bản thân.

“Tôi làm sai điều này, tôi làm sai điều kia.” Quý vị biết thiên mệnh là gì không? Quý vị nên biết là đã 50 tuổi rồi, thì hãy mau chóng tu hành, hãy mau chóng giúp người. Bởi vì thời gian để quý vị giúp đỡ người khác không còn bao nhiêu, thời gian để tự mình thay đổi tâm thái cũng không còn bao nhiêu, thời gian để sám hối, để niệm “Lễ Phật Đại Sám Hối Văn” cũng không còn bao nhiêu, đây mới gọi là “ngũ thập tri thiên mệnh”.

Xưa có câu: “lục thập nhĩ thuận”. Một khi đã nhìn thấu, hiểu rõ cuộc đời, sinh mệnh và danh lợi không thể đem theo được, đời người rất ngắn ngủi. Nghĩ thông rồi: “Tôi 60 rồi, làm cũng không làm được gì nữa, và tôi sẽ không khổ sở dằn vặt vì những đồng tiền đó nữa”. Quý vị hiểu được gì? Quý vị đã 60 tuổi rồi, nên biết rằng có lẽ phải đi du lịch đến một nơi danh lam thắng cảnh khác, và hãy nhanh chóng tìm đến điểm du lịch tiếp theo - đó chính là thế giới Tây Phương Cực Lạc, hoặc trở về bên cạnh mẹ Quán Thế Âm Bồ Tát. Vậy thì chúng ta nên làm gì đây? Phải tụng kinh, phát nguyện, phóng sinh, làm nhiều công đức, giúp đỡ người khác, làm mọi điều lành, và tránh làm mọi điều ác. Nếu hôm nay quý vị vẫn còn làm điều ác, thì làm sao quý vị có thể trở thành một người tốt đây? Phải buông xuống chính mình.

Xưa có câu: “Từ xa xưa hiếm có người sống đến bảy mươi”, bởi vì người xưa không sống lâu như người bây giờ, và ở một số nơi nóng bức con người có tuổi thọ rất ngắn. Có câu “ 70 tuổi muốn làm gì thì làm”. Vậy phải làm như thế nào đây? Phải thuận theo tự nhiên, thích ứng trong mọi hoàn cảnh. Thực ra, người học Phật khi đến tuổi bảy mươi thì phải biết tu tâm dưỡng tánh, nỗ lực tụng kinh, thông hiểu Phật pháp cho tốt. Nhưng rất nhiều người cả đời vẫn truy cầu, đến 70 tuổi vẫn truy cầu một số danh lợi, cho nên họ chỉ có thể cô độc hơn trên con đường hồng trần. Bởi vì có những con đường của cuộc đời mà quý vị đã đi qua, có đường dẫn đến bến phà nhưng không có thuyền, và có đường dẫn đến sa mạc nhưng không có lạc đà. Đời người đi đến trạm nào thì tính trạm đó, không có mục tiêu thì quý vị sẽ mất đi phương hướng phía trước. Tại sao con người lại đau khổ? Bởi vì khoảng cách giữa lòng người với nhau ngày càng xa, không thể nghĩ cùng một chuyện, “không thể chìm vào giấc ngủ cùng Nhật Nguyệt”. không biết làm cách nào để trân trọng nhân duyên giữa hai người với nhau. Vì vậy con người sẽ không thể khiến cho cuộc đời mình đạt được kết quả viên mãn

Cho nên Đức Phật nói: Sanh ra rất khổ; già rồi muốn ăn thứ gì ăn cũng không được, rất khổ; muốn đi bộ để đi chơi, chơi không nổi nữa, khổ; bệnh rồi là khổ nhất, chết rồi lại khổ hơn, và còn có cả yêu, biệt, ly. Quý vị có một loại khổ đó là rời xa người mình thích; Còn có cái gọi là oán hận một đời, nghĩa là oán khí, người không muốn gặp phải nhìn thấy mỗi ngày, quý vị lại rất ghét hắn. Còn có cầu không được nên khổ, ngày ngày muốn đem chuyện này cầu cho bằng được, cầu không được cũng rất khổ. Và còn, không buông xuống được khổ, ngày ngày vướng mắc ở trong lòng không buông xuống được, rất đau khổ. Đức Phật nói “Mệnh do mình tạo, tướng do tâm sinh”, sinh mệnh của của cuộc đời là do quý vị tạo ra, tướng mạo cũng là do quý vị tạo ra. Ngày ngày động tâm, thì tướng mạo của quý vị cũng sẽ thay đổi. Khi quý vị động thiện tâm thì thiện tướng sẽ xuất hiện; khi động ác tâm thì ác tướng sẽ xuất. Nhiều người nói quý vị là một người xấu, thì sẽ có ác hình ác dạng.

Chỉ những người học Phật mới hiểu rằng vạn vật đều không chuyển động. Nếu tâm không thay đổi, thì vạn vật mới không đổi thay. Nếu quý vị vẫn đối xử tốt với người khác như vậy thì họ vẫn sẽ đối xử tốt với quý vị. Ngồi cũng là Thiền, đi cũng là Thiền, “Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Như Lai”. Câu này có ý nghĩa gì? Ngồi đâu cũng có trí huệ, đứng dậy làm việc gì cũng có trí huệ. Bất kể làm việc gì đều là đang thiền định. Trong tâm quý vị có thế giới này thì sẽ có đạo tràng. Tất cả những gì quý vị làm giống như một vị Phật đang làm, đó là “nhất diệp nhất Như Lai”.

Có nhà thơ đã nói “Xuân lai hoa tự thanh. Thu chí diệp phiêu linh”, là ý nghĩa gì? Mùa Xuân đến rồi hoa tự nhiên xanh tươi, rất đẹp; Mùa Thu đến thì lá cây sẽ rơi, lá của hoa cũng sẽ rụng đi. Vậy nên “vô tận Bát Nhã tâm tự tại”, lá cây vào mùa xuân sẽ thay, vào mùa thu cũng sẽ thay, nhưng tâm trí huệ vô biên của chúng ta vẫn luôn an nhiên tự tại, vĩnh viễn là như vậy, không thay đổi. Hy vọng mọi người sẽ “ngữ mặc động tịnh thể tự nhiên”, lời nói nên “trầm”, tức là nói ít một chút, và hành vi nên yên tĩnh, để toàn bộ cơ thể và cuộc sống được tự nhiên. Đừng để khi gặp chuyện gì là tâm lay động, đừng nhìn thấy việc gì đó mà lại vội vàng, ngồi không yên, đứng không vững, đó là tâm không thể tịnh lại được.

Thực ra trong cuộc sống, ngày qua ngày, chúng ta buông xuống rất nhiều, có nhiều thứ không muốn buông cũng phải buông. Sinh trăm phương ngàn kế muốn đạt được rất nhiều thứ, rồi tính toán chi li và cuối cùng lại đánh mất chúng. Cả một đời mong cầu không được, phiền não vô tận, muốn có được nhưng cuối cùng lại mất đi. Trong suốt cuộc đời tính toán chi li lại không đoạt được bất cứ thứ gì, chỉ càng ngày càng chồng chất thêm những oán kết. Tham cái này, muốn cái kia, muốn đủ thứ, nếu không diệt lòng tham, thì còn gây ra bao nhiêu nghiệt chướng? Lấy đi những thứ trên tay của người khác, mang những thứ mà mình yêu thích giấu đi, dần dần cảm thấy mình được hưởng thụ rất nhiều trong cuộc đời, nhưng khi lâm chung lại có thể mang theo được bao nhiêu?

好,各位佛友大家好!今天师父继续跟大家讲《白话佛法》。《白话佛法》让我们明心见性,让我们能够理解深奥的佛法就在我们的生活中。今天师父继续跟大家讲,怎样运用佛法在生活中让自己心里的烦恼得到解脱。

佛法的佛言佛语,非常具有哲学和哲理。佛法人生,经常说心念决定言行,就是心中的念头会决定着语言和行为。所以一个人的语言讲出来,一定是心里想过的;一个人的行为做出来,一定是想过的。有了这个意念,才会有这个语言和行为出来。所以一个人未来想拥有怎样的人生,取决于他现在的起心动念。如果现在念头好,那么人生就转危为安;如果现在的念头经常瞋恨、愚痴、忌妒或者烦恼,那么你今后的念头就指导着你的语言和行为,让你变得更加愚痴和烦恼。所以很多人一生烦恼,很可怜,就是因为他的起心动念不正,让他今后行为受阻碍,语言出言不逊。

一个人要活出自我,也就是说活着的人要离开自我,不要整天一开口就是“我”——“这个是我的、那个是我的”“我受痛苦了、我烦恼了”“凭什么我来受苦”等等。如果能够离开我相,你自然就不会去和别人攀比,因为没有“我”了,你跟别人比什么?你就不会在意别人对你的评价,因为你没有我相了。就是因为太在意“他在我面前这么讲”“他这不是有意讲我嘛!”有这个“我”字在,你就会在意别人对你的一些讲法。明明这个人根本不是讲你,你会拉到自己身边来,“你不讲我,讲谁啊?”这就是人离不开我相。如果你能离开“我”,你慢慢地会变得乐观,人也会变得坦荡,你的生命就会变得单纯。我问你们,小时候一个小朋友纯洁单纯吧?他没有我相,什么事情都无所谓,所以活得很自在。

其实想穿了,每一天晚上对我们可能都是一个人生考验,可能都是一次死亡。早上黎明就是一次重生,所以过去有很多人经常在早上醒过来,第一句话就是“感谢菩萨,我还活着,谢谢菩萨的慈悲。”不要再去为每一天欢喜和悲伤的人生纠结自己的内心。人要真正懂得,人生最好的回报就是能够放下烦恼、解脱痛苦,不要让自己束缚在欲望中。所以很多人,因为还要这个、还要那个,永远在欲望中。还有的人师父说他:“你不要这样,你欲望太强。”他说:“我不是欲望,这是我的理想。”实际上理想和欲望不能混为一谈,欲望是无尽头的,是对物质的拥有。理想是什么?是精神上的一种充裕,精神上想得到一些满足,那应该说是一种理想。当你在人间占有的东西越多,你慢慢地就会被这些所拥有的财、物、名、利所束缚。因为拥有再多,它也会离你而去,名守不住,财物守不住,一切都会离去。你把这些名利攥得再紧,到最后还是两手空空。

我们要学会选择,选择什么?填补心灵空虚。选择填补心灵空虚的意思就是不要错过任何对心灵改变的机会。怎样来改变你的心灵?把“我”字变成大家,把自己的小我变成一个大我。比方说,你说“我吃亏了”,你就说“我们大家吃亏了”;“我赚便宜了”,应该说“大家赚便宜了”。那你就把我相慢慢地消除掉,心灵就不会空虚,不是为自己活着。因为为自己活着的人,就天天斤斤计较。所以莫计人生小账,一个人一生有多少小小的账,左一笔、右一笔,要学会放弃。放弃诱惑,放弃诱惑的人会拥有新的机遇;抓住诱惑不放,你慢慢地会负重,必致步履艰难。负重就是你不肯放下,背在身上,时间长了,你走路都会觉得很艰难。

我们做人,无事心不空,有事心不乱,大事心不畏,小事心不慢。“无事心不空”,没有事情,但是心中要念经,要想着众生,就不会觉得颓废,不会觉得没劲、没意思。“有事心不乱”,不管碰到什么事情,心不要乱,慢慢地一件一件把事情做好。“大事心不畏”,做大事情的时候,心不要畏惧,不要害怕,因为大事也要做,小事也要做。大事,也能把它做好;小事,心不要轻慢它,也要把它做好,叫“小事心不慢”。想通的人,人生悲欢离合,甜酸苦辣,都是在于心的开始。酸也是心酸,苦也是心苦,甜也是心甜,辣也是心里觉得辣辣的。甜酸苦辣都是心造成的,所以心态要好,有什么过不去的大坎儿?

人生走到今天,身在红尘之中,只要以善为本就可以了。有所为,有所不为,去做了,好像又没去做过一样。做了就做了,没做就没做,做了又像没做一样,没做又像做了一样,心无罣碍,心自然就趋于平和、宁静,就如开放的莲花一样,自然从容,它不为谁开,也不为谁落。所以学佛的人、想得开的人,他一切随缘,“该我的就是我的,不该我的就不是我的”。该拥有的就是你的,不该拥有的会给你带来灾祸。所以人生的道路并不是只有一条,很多人的绝望就是因为这条路他觉得没路可走,他才选择了绝境。

在人生中,学佛人必须远离悲苦,这些悲苦都是给我们的一种考验,有时候很快过去了,有时候过去得比较慢,但是一切都会过去。有时候平坦的路都是比较拥挤,学佛的路,有很多法门大家挤在一起。要想一想,我们不管碰到什么事情,选择好自己的路,走自己的路。因为只要心有勇、行之力,就是心里要有勇敢,行为要有力量,思维要拥有智慧,永远矢志不移,你就一定能成功。

很多人没有缘分,会错失很多事情,这是人生的常态。没有缘分就没缘分了,错失了也没有办法,不要有太多的悔恨和痛苦。当我们走了很远的时候,再回头望望,那些过去的人与事早已消失在记忆中。真正的人生,是在你真正不懂的时候,它是很美好的;当你一旦懂事了,进入了人我是非中,你的生活变得非常烦恼和忧伤,因为你感受到的不是纯洁,而是人间红尘中的尔虞我诈。希望大家要改变命运,不是靠机遇,而是靠心态。心态好的人,万事都能变得好;心态不好的人,不管什么事情,就算一件好事,也会得不到一颗安宁的心灵。希望大家一定要懂这些道理。

过去讲人生“三十而立”,一个人三十岁了,应该自己能够独立了。立什么?学佛人应该立什么?过去讲立生、立业、立家,我们应该立志,好好地离苦得乐,学佛学法。

“四十不惑”,不惑之年。大家知道什么叫“不惑”吗?不迷惑了,明白了。那你明白了什么?一般的人明白了社会,明白了自己,明白了人与人这么复杂。而学佛的人四十不惑,应该不迷惑,不被人间的欲望所缠扰,大胆地走出烦恼,不贪,不瞋,不恨。

过去讲“五十知天命”。什么叫天命?实际上用现代话讲,知道了人生命运的轨迹,就是结婚、生孩子、找工作、赚钱,给自己人生定个位。“我这个事情做错了,我那个事情做错了”,你知什么天命?你应该知道五十了,赶快修行了,赶快帮助别人了,因为留给你帮助别人的时间不多了,留给自己改变心态的时间也不多了,留给你忏悔、念礼佛大忏悔文的时间都不多了,这才叫五十知天命。

过去讲“六十耳顺”。看透了,看透人生、生命了,名利带不走,生命很短暂。想通了,“我六十了,做也做不动了,我也不会再为那些钱去痛苦、去煎熬了”。你明白了什么?六十岁了,应该知道可能要换一个景点去旅游了,赶紧要让自己找好下一个旅游点——就是西方极乐世界,或者回到观世音菩萨母亲的身边。那么应该怎么做呢?就是应该念经、许愿、放生,多做功德,帮助别人,众善奉行,诸恶莫作。如果你们今天还在作恶,怎么能够成为一个好人呢?要放下自己。

过去说“人到七十古来稀”,因为过去的人活得并不像现在人这么长,有的热的地方人活得很短。七十从心所欲,怎样去做呢?顺其自然,随遇而安。实际上学佛人到了七十,就应该知道好好地修身养性了,好好地念经,好好地理解佛法。但是很多人一生还在追求,到了七十还在追求一些名利,那么只能在红尘路上更显得孤独。因为你所走的路、人生的路,有的是通向渡口,没有船,有的是通向荒漠,没有骆驼,人生走到哪一站算哪一站,没有目标,你就会失去前进的方向。人为什么苦?因为人与人心里的距离在越拉越远,不能够想同一个事情,不能够与日月同眠,不懂得怎样珍惜彼此之间的缘分。所以人就不能让自己一生得到圆满的结果。

所以佛说:生出来很苦;老了,想吃什么东西吃不动了,很苦;走路想去玩了,玩不动了,苦;病了最苦;死了更苦;还有爱别离,喜欢的人你离开他了,你这种苦啊;还有怨长久,就是怨气啊,不愿意看见的人天天得看到,你又很讨厌他;还有求不得苦,天天想把这个事情求到身边,求不得也很苦;还有放不下苦,天天挂在心中放不下,很痛苦。佛说“命由己造,相由心生”,你的命是自己造成的,你的相也是自己造成的。天天动心,你的相就在动。你动善心,善相出来;你动恶心,恶相出来。很多人说,你是个坏人,就会恶形恶状。

只有学佛的人懂得万物皆不动。心不变,万物才会不变。你对别人还是这么好,别人还是对你这么好。坐亦禅,行亦禅,一花一世界,一叶一如来。什么意思?坐在那里也有智慧,站起来做事情也有智慧,不管做什么事情都是禅定,你心中都有这个世界,有这个道场。你做每一件事情,就像佛一样在做,就是一叶一如来。

有一个诗人讲“春来花自青,秋至叶飘零”,什么意思?春天来了,花自然就青了,很漂亮;秋天到了,叶就飘散了,花的叶就飘零了。所以“无穷般若心自在”,树叶在春天会变,在秋天也会变,而我们无穷的智慧、智慧的心永远是自在的,永远是这样,不会变的。希望大家“语默动静体自然”,语言要“默”,就是少一点,行为要安静,整个身体、整个人生就会自然。不要看见一件事情就心动,不要看见一件事情就来不及去做,坐不定、站不住,就是静不下来。

其实人生,日复一日,我们放下了很多,有的不想放的也放下了。一生千方百计想得到很多东西,精打细算,最后失去了。一生中求不得,拼命地烦恼,想去得到,最后失去了。一生中斤斤计较,没有得到任何东西,只是结怨结得越来越多。贪这个、要这个,什么都要,贪心不灭,造了多少孽?把别人手上的东西拿过来,把自己喜欢的东西藏起来,慢慢地在人生中觉得享受了很多,但是临终的时候又能带走多少?

More from this blog

Trên người cô gái có vong linh nên không thể đi học; niệm ngôi nhà nhỏ để trả nợ không phải là làm buôn bán, mà là dùng tấm lòng chân thành cầu Bồ Tát hóa giải oan kết của chính mình.

Zongshu20161220 00:40 Nữ thính chúng: Thưa Lư Đài Trưởng! Con muốn xem một cô gái sinh năm 1994, tuổi Tuất, muốn xem về tiền đồ của cô ấy — hiện đã 22 tuổi, không thể đi học. Lư Đài Trưởng đáp: Trên người có vong linh, cô nói làm sao mà đi học được? ...

Apr 22, 2026
P

Pháp Môn Tâm Linh 心靈法門

10515 posts

PHÁP MÔN TÂM LINH LÀ GÌ ?

| Tâm Linh là Khóa | Pháp Môn là Chìa Khóa | Dùng pháp môn mở ra tâm linh của Quý vị | Tức là : “Pháp Môn Tâm Linh” |