Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

TẬP 1 KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM TỨC LÀ NGHIỆP 21/02/2020

Updated

TẬP 1

KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM TỨC LÀ NGHIỆP

21/02/2020

Ai trong chúng ta trên cuộc đời này cũng có lúc không thể nhận biết được chính mình. Chúng ta có thể nhận biết được người khác nhưng lại không thể nhận biết được chính mình. Giống như một người có nhiều tật xấu mà chính họ cũng không biết được, nhưng đến khi người khác nói với họ thì họ mới dần dần nhận ra rằng: “Ôi, tôi vẫn thế này sao?”. Kỳ thực, nếu quý vị không thể hiểu được chính mình, sẽ không thể tìm thấy nghiệp chướng và nhân quả trên chính bản thân mình. Vì vậy, bất kì ai học Phật đều phải bắt đầu bằng sự hiểu biết đúng đắn về bản thân, ngay cả chính bản thân mình còn không thể nhận biết được, không biết mình có bao nhiêu năng lượng, năng lực để làm một việc nào đó – chính là nói: rốt cuộc thì hôm nay quý vị có năng lực làm được đến đâu , hôm nay có thể làm được những việc gì… Quý vị phải hiểu được bản thân mới có thể hiểu được người khác. Vậy nên, một người mà ngay cả trên bản thân mình có những năng lực gì cũng không biết, thậm chí không biết mình có thể làm được những gì, thì làm sao hiểu được Phật pháp đây? Vậy nên, chỉ khi thực sự học được cách nhận biết chính mình, thì ở đời này mới có thể làm một người tốt. Không phải đơn thuần như mọi người thường nghĩ là làm Phật mới cần như vậy, mà làm người thì cũng phải cần nhận biết được chính mình - mình có bao nhiêu khuyết điểm trên người, con người mình nhẹ dạ cả tin, mình thích đem chuyện của người khác truyền đi truyền lại, mình thích làm việc mà trong khi bản thân chưa thực sự hiểu rõ ... Thì đây chính là tật xấu của con người.

Cho nên, người học Phật chân chính phải hiểu được mình thì mới có khả năng làm chủ chính mình, sau khi tự mình kiểm soát được bản thân thì mới có thể có được vô ngã – Vô ngã chính là quên đi bản thân. Vì vậy, người học Phật phải sẵn sàng chịu đựng gian khổ, luôn nghĩ cho người khác, hết thảy vì chúng sinh. Cũng giống như người mẹ ở nhà, trong đầu bà lúc nào cũng nghĩ đến con cái, nghĩ đến người khác, người mẹ đã phải chịu nhiều khổ cực, vì trong lòng bà luôn nghĩ đến người khác nên mới được người ta tôn trọng. Thực ra, những người biết nghĩ cho người khác, thì bản thân họ đều có được cảnh giới vô lượng. Khi quý vị kết bạn, nếu một người khi cất lời đều chỉ nói về bản thân mình - nói về cảm xúc của họ và nói bản thân họ như thế này như thế kia, thì người đó không có được cảnh giới vô lượng.

Chỉ bằng cách buông xuống chính mình, thì mới có thể thực sự hiểu được hết thảy chúng sinh. Thời xưa có nhiều đệ tử học Phật từ Sư phụ của họ, ngày ngày ngồi thiền, tụng kinh, lạy Phật, sau đó hỏi Sư phụ: “Con như thế này có thành Phật được không?”. Vị Sư phụ nói với đệ tử rằng: “Con ngồi thiền cũng không thành Phật được, tụng kinh cũng không thành Phật được”. Thế nên nhiều đệ tử hỏi Sư phụ: “Vậy thì làm sao con có thể thành Phật được đây?”. Sư phụ nói rằng: “Phật chưa bao giờ nghĩ đến việc bản thân mình sẽ thành Phật”. Triết lý này muốn nói với chúng ta rằng: Chúng ta chỉ quan tâm đến việc cày bừa mà không cần quan tâm đến việc thu hoạch. Có rất nhiều người tại sao lại trở thành một người được người khác tôn kính? Người học Phật làm sao có thể khiến bản thân mình trở thành Bồ Tát? Bởi vì họ vô ngã. Họ chưa bao giờ nghĩ: “Những gì tôi muốn làm hôm nay là vì tương lai của tôi, vì danh vì lợi của tôi...” bởi vì họ đã quên đi hết thảy mọi thứ.

Không có ngã tướng mới có được Phật tướng. Một người ích kỷ thì làm sao có được hình tướng của một vị Phật đây? Cho nên Đức Phật chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thành Phật, nhưng Ngài đã trở thành Phật. Một người tử tế không bao giờ nghĩ đến việc lợi dụng người khác, cuối cùng họ lại trở thành một người được người khác tôn kính. Đức Phật đã từng nghĩ về điều gì? Đức Phật chỉ nghĩ: “Làm thế nào để cứu độ chúng sinh? Làm sao để bố thí cho người khác? Làm sao để trí tuệ và bát nhã tràn ngập tâm trí mọi người?”. Chư Phật và Bồ Tát nghĩ về cách giúp đỡ người khác và tạo điều kiện thuận lợi cho chúng sinh mỗi ngày. Nếu chúng ta thuòng xuyên nghĩ đến việc buông xả chính mình, có thể nghĩ đến người khác nhiều hơn, phục vụ người khác trong mọi việc, và luôn nghĩ đến: “Tôi nên làm nhiều hơn cho họ, tôi nên giúp đỡ họ, và tôi nên đảm đương trách nhiệm”, rồi lại âm thầm hy sinh mỗi ngày, hơn nữa không khoe khoang bản thân mình, mà dần dần trong trách nhiệm đó biết thấu hiểu, bao dung và tha thứ . Trong quá trình học Phật không có bất kỳ dục vọng, ham muốn, đây chính là “vô dục”. Người biết cho đi nhưng không có dục vọng thì người đó chính là một vị Bồ Tát trong tương lai.

Là con người, bất kể chúng ta làm gì, đừng cứ tưởng tượng rằng: “Tôi có thể làm gì, tôi sẽ trở thành ai trong tương lai và tôi muốn đạt được điều gì”, mọi thứ đều là giấc mộng ảo ảnh. Trên thế gian này, chỉ khi đối xử chân thành với hết thảy chúng sinh, chân thành yêu thương chúng sinh và đối xử tử tế với người khác một cách chân thành thì mới có thể cho đi hết tất cả tâm Phật của bản thân mình. Từ đó, chúng ta sẽ có được Phật tánh của tất cả chúng sinh, bởi vì quý vị đã cứu độ Phật tánh của tất cả chúng sinh. Rất nhiều người mỗi ngày đều nói: “Tôi muốn thành Phật, tôi muốn một kiếp tu thành, tôi muốn cầu xin cho bằng được để có thể một kiếp tu thành và có thể thay đổi bản thân”, kỳ thực ngay cả chư Phật cũng chưa từng làm như vậy. Vì dù thế nào đi chăng nữa Phật cũng không có mong muốn gì đối với chúng ta, nên dù cho chúng ta khi làm việc gì hay làm người thì cũng đừng động cái là tính toán cho bản thân mình. Những người thực sự có thể nghĩ cho người khác và sống vì người khác thì sẽ có nguyện lực. Quý vị nói xem có rất nhiều người họ có nguyện lực hay không? Nguyện lực ở đâu? Nguyện lực ở trong tâm. Nguyện lực không phải nói cho người khác biết, mà nguyện lực chính là dùng sự thật tâm của mình làm việc một cách âm thầm.

Có câu “Hành nguyện chi đạo”: Hôm nay quý vị có nguyện lực, nhưng quý vị vẫn phải thực hành nó, chỉ khi quý vị hành nguyện thì quý vị mới có thể tu thành Chánh quả. Bản thân Phật chưa bao giờ nghĩ đến việc thành Phật, Phật cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc giúp đỡ người khác, nhưng Phật mỗi ngày lại đang làm những công việc của một vị Phật, đang cứu độ chúng sinh, vậy thì làm sao mà Ngài không thể thành Phật? Con người chúng ta muốn làm một người tốt, chỉ cần quý vị làm việc tốt mỗi ngày và không nghĩ đến “tôi là người tốt”. Chẳng lẽ quý vị không phải là người tốt rồi sao? Vậy làm sao để có được công đức đây? Phải lặng lẽ “cày cấy”. Một người có thể buông bỏ những tật xấu trên thân mình và bỏ đi những tham, sân, si trong tâm của mình, thực ra đó là đang tu hành tinh tấn trên con đường của Phật.

Thông thường người học Phật, lễ bái Phật là vì có mong cầu, nếu quý vị cầu xin thì có nghĩa là quý vị muốn đạt được thứ gì đó, rồi sẽ sinh ra tâm được mất. Hôm nay cho dù làm việc thiện gì tôi cũng không mong cầu, tôi cảm thấy học Bồ Tát, học Phật, cống hiến cho người khác là điều đáng làm, tôi không có bất kì điều kiện gì để trao đổi, bằng không sẽ không thể đạt được Phật quả. Tại sao nhiều người cho đi mà không nhận lại được? Bởi vì khi họ cho đi họ lại nghĩ muốn được nhận lại. Nếu một người có thể nhận lại được ngay lập tức, thì thực tế rằng là họ đã cho đi rồi. Phật chưa bao giờ nghĩ đến việc nhận bất cứ thứ gì của chúng ta, nhưng Phật luôn giúp đỡ chúng ta, đây chẳng phải là phước báo của chúng ta sao? Phước báo này chẳng phải là chúng ta tự làm công đức và thông qua đó Phật ban cho chúng ta sự gia trì sao? Cho nên làm người phải học cách để đạt được vô lượng đức thì mới có được vô lượng phước. Vô lượng đức từ đâu mà có? Đó là giữ giới. Vô lượng đức từ đâu mà đến? Đó là sự hy sinh không có bất kì tư lợi nào, khi một người hy sinh không chút tư lợi nào thì người đó sẽ có được đạo đức.

Là người học Phật thì sẽ không vì bản thân mình, phải làm người cho tốt và giúp đỡ người khác nhiều hơn. Khi quý vị vô tư đi giúp đỡ người khác, lẽ nào quý vị không nhận lại được sao? Có một số lý luận bên ngoài đều là sáo rỗng, nếu muốn đạt đến cảnh giới vô ngã vô tư lợi thật không dễ dàng gì! Nhưng thật ra trong cuộc sống lại có rất nhiều người làm những việc vô tư vô ngã đó. Đây là điều mà Sư phụ thường nói với quý vị, một người mẹ vô ngã, bà ấy không có lòng ích kỷ, chỉ một lòng lo cho con cái và gia đình, không muốn bất cứ thứ gì từ gia đình này. Bà chỉ biết hy sinh. Cho nên, đây chính là sự vô tư và vô ngã của người mẹ. Vậy nên, các bà mẹ trên thế giới rất được kính trọng và được gọi là những bà mẹ vĩ đại. Khi một người cho đi một cách vô tư, thì họ sẽ phá vỡ được ngã tướng của chính mình. Cũng giống như những người làm nhiều việc thiện, người ta nói: “Cậu làm nhiều việc thiện như vậy, công đức vô lượng!” “Đâu có, tôi đâu có làm gì đâu, tôi không có công và cũng không có đức”. Kỳ thật, họ có được công đức không? Có. Họ có cần thiết tự mình nói ra không? Đây cũng là một cách học Phật và học làm người.

Công và đức là khởi tâm động niệm trong nội tâm quý vị. “Công” của quý vị từ đâu mà có, quý vị vừa nghĩ đến giúp đỡ người khác thì quý vị đã có được “công”. “Tôi muốn đi giúp anh ấy, tôi muốn đi giải cứu anh ấy, tôi muốn đi hỗ trợ anh ấy.” Đây chính là “công”. Khi quý vị thực sự đi làm điều đó thì “đức” của quý vị sẽ đến, bởi vì đạo đức của quý vị khiến quý vị cho đi thời gian và hy sinh lợi ích của bản thân, vì lợi ích của người khác, quý vị sẽ có được cảnh giới vô tướng. Không vì bản thân, chỉ vì người khác, chứng tỏ rằng trong ý thức bên trong của quý vị đã có giới đạo. Giới đạo là gì? “Giới” là giới luật, và “Đạo” là Phật đạo. Một người muốn thành tựu Phật đạo thì phải giữ giới. Khi quý vị biết chế ngự những ham muốn ích kỷ của mình để giúp đỡ người khác, thì quý vị đã có được giới đạo.

Nhiều người trong số chúng ta có quá nhiều tạp niệm ích kỷ trong cuộc sống cũng như trong cách làm người, hàng ngày có quá nhiều tham cầu, vọng tưởng và vọng niệm, muốn cái này, cầu cái kia, vốn dĩ đã không thể kiểm soát được khởi tâm động niệm của mình. Cái gì gọi là khởi tâm? Khi ai đó nói với quý vị một điều gì đó và tâm quý vị rung động, điều này được gọi là khởi tâm. Cái gì là động niệm? Khi quý vị nhìn thấy thức ăn ngon hoặc những thứ đẹp đẽ và quý vị muốn sở hữu chúng, vậy thì những ý nghĩ sẽ xuất hiện. Khi quý vị không hiểu một điều gì đó thì những tạp niệm sẽ xuất hiện. Khi một người khởi tâm động niệm, thì thực ra họ đang dùng nhân quả để thực hiện những hành vi của chính mình

Nhân quả vô cùng khắc nghiệt, nó là cái bóng khua không đi. Người không có tâm thanh tịnh nhất định sẽ gieo nhân kết quả. Con người chúng ta bây giờ hay hỏi: “Chuyện này kết quả thế nào?”. Kết quả ra sao thì bản thân mình là người biết rõ nhất. Hôm nay ăn cắp đồ của người khác thì bị người ta bắt, hôm nay nói xấu người khác thì bị người ta mắng mỏ. Kết quả tức là quả đã được kết thành, nếu quý vị kết thiện thì được quả thiện. Quý vị thanh tịnh, thì được quả thanh tịnh. Hôm nay quý vị viên dung thì được quả viên dung. Nếu quý vị thực sự giữ giới thì được quả giữ giới. Đối với một người giữ giới tốt, người ta thường nói với họ rằng: “Cậu là người giữ giới tốt”, “Sao cậu không nổi giận? Làm sao cậu có thể buông bỏ được? Sao việc gì cậu cũng có thể suy nghĩ rõ ràng và đều có thể buông bỏ được?”. Kỳ thật trong lòng người này rất minh bạch, bởi vì hôm nay là hôm nay, ngày mai là ngày mai. Hôm nay có giống ngày mai không? Không giống. Vậy ngày mai có giống tuần sau không? Không giống. Tuần sau có giống tháng sau không? Không giống. Tháng sau có giống năm sau không? Lại không giống. Vạn vật đều đang biến đổi nên gọi là vô thường.

Con người chúng ta ngu si là do chúng ta không thể nghĩ thông được, chúng ta vẫn cố gắng đào sâu vào nó, chúng ta vẫn cố gắng hết sức để nghĩ về nó, và chúng ta đang phạm giới mỗi ngày khi chúng ta khởi tâm động niệm. Hãy nói xem có ngày nào mà chúng ta không phạm giới không? Khi quý vị đang lái xe, thấy một cô gái đẹp liền nhìn nhiều một chút thì đó là phạm giới, nếu hôm nay quý vị nhìn thấy một chàng trai đẹp, và nhìn thêm chút nữa, đó là phạm giới. Hôm nay quý vị là một người học Phật, quý vị cảm thấy rằng mình nên lấy nhiều hơn một chút, đó cũng là phạm giới. Hết thảy mọi thứ đều do khởi tâm động niệm của chính mình gây ra.


我们每一个人在这个世界上有时候总是不认识自己,我们可以认识别人,但是不能认识自己。就像一个人自己有很多毛病自己都不知道,当别人告诉他的时候才慢慢知道,“哦,我还是这样啊?”实际上,你不认识自己的话,不能找到自己身上的业障和因果。所以任何人学佛,要从真正认识自我开始;连自己都不认识自己,不知道自己有多大的能量、有多大的能力去做某些事情——到底今天胃口有多大,今天能够做什么事情......了解自己,才能了解别人。所以一个人连自己身上各种各样的能力都不知道,而且根本不知道自己能干什么,他怎么能够了解佛法呢?所以,真正地学会认识自我,一生才能把人做好。不是单单说做佛,就是做人,也要认识自己啊——我身上有多少缺点?我这个人耳朵根软;我这个人喜欢把别人的话传过去传过来;喜欢什么事情,还没真正了解它,已经开始做了......那么这就是人的毛病。

所以真正学佛的人一定要了解自我,然后才能驾驭自我;做到驾驭自我之后,才能拥有无我——把自己忘记。所以学佛人肯吃苦,念念为别人,一切为众生。就像一个母亲在家里,脑海里总是想着自己的孩子,总是想着别人,母亲吃了很多苦。因为她的心想着别人,才得到别人的尊敬。实际上懂得能够为别人想的人,本身就拥有了无量的境界。你们交朋友,如果一个人一开口就是讲自己——讲自己的感受,讲自己怎样怎样,这个人没有无量的境界。

能够放下自己,才能真正了解众生。过去有很多徒弟跟师父学佛,天天打坐、念经、磕头,他们说:“我这样就能成佛了吗?”师父就告诉他:“你打坐也成不了佛,你念经也成不了佛。”那么很多徒弟就问师父:“那我怎样能够成佛呢?”师父就告诉他:“因为佛从来没有想过自己要成佛。”这个哲理就是告诉我们:我们只管耕耘,不问收获。很多人怎么会成为一个受人尊敬的人?一个学佛人,怎样能够让自己变为菩萨?因为他无我。他没有想过“我今天要做什么事情,是为了我的将来、我的名、我的利......”,因为他一切都忘记了。

没有我相,才能有佛相。一个自私的人,哪来的佛相?所以佛从来没有想过自己要成佛,他成佛了。一个善良的人从来没想过要占别人便宜,但是他最后成为一个受人尊敬的人。佛想过什么?佛只想:怎样来救度众生?怎样来施舍予别人?怎样能够让每个人心灵充满智慧和般若?佛菩萨每天就是想着怎样帮助别人、方便众生。如果我们天天想着舍下自己,能够为别人多多着想,凡事为别人服务,每天想着“我应该为他多做一点,我应该帮助他,我应该去承担责任”,然后每一天默默地付出,而且不夸耀自己,慢慢地只是在责任中理解、包容、原谅,在学佛中没有任何欲望和贪图,这就是无欲。一个人没有欲望地付出,就是未来的菩萨。

我们做人,不管做什么事情,不要想象着“我能做什么,我以后要成为什么,我想得到什么”,一切都是梦幻泡影。在这个世界中,只有真心地对待众生,真心地爱戴众生,真心地宽待别人,才能把自己的佛心全部舍出去,你会得到众生的佛性,因为你救度了众生的佛性。很多人天天说“我要成佛,我要一世修成,我要求得到......我能够一世修成、能够改变自己”,其实这种需要,佛都是没有的。因为不管什么事情,佛对我们没有任何欲望,所以我们做事情、做人,也不要动不动为自己来打算。真正能够为别人所想、为别人而活的人,愿力就出来了。很多人,你说他有没有愿力?他有愿力。愿力在哪里?愿力在心里。愿力不是告诉别人,愿力是自己用真心默默地耕耘。

行愿之道:你今天有愿力,你还要去行;当你行了这个愿力,你才能修成正果。佛没有想过自己要成佛,佛也没有想过要帮助别人,但是佛天天在做佛的事情,在救度众生,他怎么会不成佛呢?我们人,想做一个好人,只要你天天做好事,不去想“我是个好人”,你难道不就是一个好人吗?所以功德怎么来的?默默耕耘。一个人能够舍去身上的毛病,舍去自己内心的贪、瞋、痴,实际上就是在佛的道路上精进修行

一般人学佛拜佛都是有求的,如果你去求了,说明你想得到什么,那你就会有得失之心。今天不管做什么善事,我没有去求,我觉得学菩萨是应该的,学佛是应该的,为别人付出也是应该的,我没有任何条件作为自己的交换,否则就不能成就佛道。很多人为什么自己舍了而得不到?因为他在舍的时候,他就想着要得回来。如果一个人直接就能得,实际上就是他舍了。佛从来没想过从我们这里得到什么,但是佛一直在帮助我们,这不就是我们的福报?不就是我们自己做功德而佛给我们的加持吗?所以做人要学会拥有无量的德,才会拥有无量的福。无量的德是怎么来的?是守戒。无量的德是哪里来的?那是因为你自己没有任何私心地付出,当一个人没有私心地付出,你就拥有了道德。

学佛人要不为自己,好好做人,多帮助别人。当你无私帮助别人的时候,难道你得不到吗?表面上有些理论是空洞的,要想达到无私、无我的心境,谈何容易啊!但是在现实生活中,就有很多人做着那些无私无我的工作。这就是师父经常跟你们说的,一个母亲没有自己,她没有私心地照顾孩子、照顾家庭,她根本不想从这个家庭得到什么,她只是一昧地付出,这就是母亲的无私和无我。所以天下的母亲非常受人尊敬,被称为伟大的母亲。当一个人无私地去付出的时候,你就破掉了自己的“我相”。就像很多人做了很多好事,人家说:“你做了这么多好事,功德无量!”“没有啊,我没有做什么。我没有功,我也没有德。”事实上你有功德吗?有的啊。你用得着自己去讲吗?这就是学佛做人的一个方法。

功和德在你内心的起心动念当中。你的功是怎么来的?你刚刚想到去帮助别人,你就有功了。“我要去帮助他,我要去解救他,我要去扶持他。”这就是功。当你真正去做了,你这个德就来了,因为你的道德使你付出了时间,使你为别人的很多利益而牺牲自己的利益,那你就是无相境界。不为自己,只为他人,说明你内心的意识当中已经有戒道。什么叫戒道?“戒”就是戒律的戒,“道”就是佛道。一个人想成就佛道,必须要守戒。当你克制自己的私欲去帮助别人的时候,你就拥有了戒道。

很多人在做人当中、在生活当中,私心杂念太多,每一天有太多的贪求、妄想和妄念,要这个、求那个,根本就控制不住自己的起心动念。什么叫起心?别人告诉你一件事情,你心一动,这叫起心。什么叫念头?看到好吃的食物、好看的东西,自己想要占有,那么念头就出来了;对一件事情不理解,就会杂念出来了。当一个人起心动念的时候,其实他已经在用因果做着自己的行为。

因果非常的严厉,它是一个挥之不去的阴影。一个没有清净心的人,一定会造因结果。我们现在人总是说“这结果怎么样?”结果你自己最清楚,你今天偷东西了,结果就是被别人抓住;你今天讲别人坏话了,结果就是被别人骂。结果就是结成的果实,如果你结善,那么就有善果;你清净了,就有清净果;你今天圆融了,有圆融果;你真正地守戒,你就会得一个戒果。一个守戒守得好的人,经常会有人对他讲:“你这个人守戒守得好。”“你是怎么不生气的?你怎么能够放得下的?你怎么什么事情都想得清楚,都能放得下?”其实,这个人心中很明白,因为今天是今天,明天是明天。今天跟明天一样吗?不一样。明天跟下个礼拜一样吗?不一样。下个礼拜跟下个月一样吗?不一样。下个月跟明年一样吗?又不一样。一切都在变化当中,所以叫无常。.

我们人傻就傻在想不通的时候,还拼命地往里边去钻,还拼命地去想,起心动念每天在犯戒之中。你们说你们哪一天不犯戒?你就是开着车,看见一个女孩子好看一点,你多看了一眼,就是犯戒;你今天看见一个帅哥,你多看一眼,就是犯戒;你今天是学佛人,你觉得自己应该多拿一点,也是犯戒,一切都是你的起心动念引起的。

More from this blog

P

Pháp Môn Tâm Linh 心靈法門

10775 posts

PHÁP MÔN TÂM LINH LÀ GÌ ?

| Tâm Linh là Khóa | Pháp Môn là Chìa Khóa | Dùng pháp môn mở ra tâm linh của Quý vị | Tức là : “Pháp Môn Tâm Linh” |