Skip to main content

Command Palette

Search for a command to run...

NGƯỜI QUÈ XUẤT GIA

Updated

NGƯỜI QUÈ XUẤT GIA

(Khai thị nhân dịp vía Quán Thế Âm Bồ Tát - Ngày 27/03/2016)

Thuở xưa, khi Đức Phật còn tại thế ở thành Xá Vệ thuộc nước Xá Vệ, có một vị thí chủ - là một người học Phật, sống cùng vợ một cuộc sống vô cùng tốt đẹp và hạnh phúc. Sau đó họ sinh được một đứa con, đứa bé này có tướng mạo vô cùng trang nghiêm, vô cùng đáng yêu. Đứa bé rất tốt, nhưng hai chân lại bị dị tật, dùng lời bây giờ mà nói chính là "người què".

Từ sau khi sinh đứa bé này, cuộc sống hạnh phúc của gia đình vị thí chủ càng thêm viên mãn cát tường, ngày càng tốt đẹp hơn. Vị thí chủ vô cùng vui mừng, trong lòng ông nghĩ tuy con có chút tàn tật, nhưng ông rất vui, bởi vì từ khi đứa bé này đến thì gia đạo ngày càng hưng thịnh. Ông bèn đặt tên cho con. Cha của nó cũng thật là tùy tiện, đặt tên cho đứa bé là "Thằng Què".

Sau khi người què này lớn lên, nhà của thí chủ ngày càng giàu có, sung túc hơn. Bất luận làm việc gì, chỉ cần nhắc đến tên của người què thì đều có thể giải quyết êm đẹp nhanh chóng, rất lợi hại. Nhân dân trong thành Xá Vệ, rất nhiều người xa gần đều biết tiếng, mọi người bắt chước làm theo. Bất kể trước khi làm việc gì cũng đều nhắc đến tên của đứa bé này trước: "Què ơi, phù hộ cho tôi với nhé!". Kết quả vừa cầu một cái đều thành công viên mãn. Oa, người què này thật lợi hại!

Cộng thêm việc người què này lại tinh thông những học vấn thế gian như "Bát Quan Sát" - thời đó tại thành Xá Vệ gọi như vậy, thực tế chính là điều người Trung Quốc chúng ta gọi là "xem Bát Tự", đều giống nhau cả, những thứ này Sư Phụ kể cho các bạn nghe để hiểu thêm. Cậu ấy vừa hiểu Bát Tự lại giúp người ta xem mệnh, cho nên cậu ấy vô cùng nổi tiếng ở dải đất thành Xá Vệ, ai ai cũng biết tiếng.

Có một lần cậu ấy cùng bà con bạn bè ngồi xe ngựa đi chơi, nhìn thấy một đám người đều đổ về vườn Kỳ Đà, chính là tịnh xá nơi Đức Phật ngự. Cậu ấy liền hỏi: "Những người kia đến vườn Kỳ Đà để làm gì vậy?". Mọi người đáp: "Họ đi triều bái Phật Thích Ca Mâu Ni".

Cậu ấy liền hỏi: "Phật Thích Ca Mâu Ni là người như thế nào?".

"Phật Thích Ca Mâu Ni là Thái tử của nước Ca Tỳ La Vệ. Có người từng nói, Thái tử nếu như xuất gia sẽ chứng được Phật quả; nếu Thái tử tại gia, tức là không xuất gia, thì sẽ là Chuyển Luân Thánh Vương. Sau này Thái tử xuất gia rồi, chứng được Phật quả, mọi người đều khởi tâm hoan hỷ và kính tín vô bỉ đối với Ngài".

Nghe những lời này, người què nói: "Đến đây đến đây, chúng ta cùng đi nhé". Khi cậu ấy đến, đúng lúc Đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni đang truyền thụ Phật pháp cho đông đảo quyến thuộc.

Lúc này người què từ xa đã nhìn thấy ba mươi hai tướng tốt của Thế Tôn, tướng mạo của Đức Phật trang nghiêm không thể tả, cậu ngay lập tức khởi tâm đại hoan hỷ, xuống xe ngựa, quỳ lạy dưới chân Đức Phật và thưa rằng: "Con muốn bái Ngài, con muốn học Phật".

Thế Tôn thấy căn cơ của cậu ấy rất tốt, liền truyền thụ pháp tương ứng. Cậu ấy lập tức chứng được quả Dự Lưu (Srotapanna). Đồng thời trong lòng cậu nghĩ: "Nếu như mình không bị tàn phế, bây giờ mình được đi theo Đức Phật xuất gia thì tốt biết bao". Trong quá khứ, muốn làm hòa thượng bắt buộc trên thân không được có khiếm khuyết, bởi vì người có khiếm khuyết không lên trời được, cho nên người què hay trên thân có tàn tật thì không thể trở thành một tỳ kheo, quy định xưa nay đều như vậy.

Ngay khoảnh khắc người què phát ra cái tâm "Tôi muốn xuất gia" này, chân của cậu ấy đột nhiên khôi phục bình thường. Cậu ấy không kìm nén được niềm vui sướng trong lòng, liền thỉnh cầu xuất gia ngay trước mặt Phật. Đức Phật liền khai thị và nói: "Con chính là Tỳ kheo Thiện Lai (Svāgata)". Ngài đặt tên cho cậu là Tỳ kheo Thiện Lai, truyền thụ giới Tỳ kheo, dạy cậu những giới luật phải giữ gìn. Giống như các bạn bây giờ theo Sư Phụ học Phật, tôi dạy các bạn "bắt buộc phải thế nào, không được thế nào", phải thọ giới vậy. Sau đó, ông ấy tinh tấn tu trì, không lâu sau diệt tận phiền não của luân hồi, tức là đã tu xuất thoát khỏi tam giới, chứng đắc quả vị A La Hán ngay tại nhân gian.

Lúc này các Tỳ kheo liền bạch Phật Thích Ca Mâu Ni: "Bạch Đức Thế Tôn, vị Tỳ kheo này do nhân duyên gì mà có thể sinh vào gia đình phú quý vậy ạ? Bởi vì ông ấy là một người què, sao lại có phúc khí ở trong gia đình phú quý? Tại sao sau khi sinh ra lại có thể khiến mọi nguyện vọng của mọi người được viên mãn? Chỉ cần gọi tên ông ấy thì mọi việc đều thành tựu. Hơn nữa lại là nhân duyên gì khiến ông ấy chỉ trong một khoảnh khắc phát tâm, cái chân què liền lành lại, và có thể chứng đắc A La Hán dưới sự giáo hóa của Phật pháp? Cúi xin Thế Tôn khai thị cho chúng con".

Phật Thích Ca Mâu Ni liền chậm rãi kể lại: "Này các Tỳ kheo, các ông không biết đâu, đây là do nguyện lực kiếp trước của ông ấy đã thành thục đấy. Nguyện lực đó là gì các ông biết không?

Vào thời Hiền Kiếp, khi con người có tuổi thọ hai vạn tuổi, thời Đức Phật Ca Diếp xuất thế, tại Lộc Uyển (Vườn Nai) ở Ấn Độ có một vị đại Ưu Bà Tắc (Cư sĩ nam). Vị này học rộng nghe nhiều, vô cùng giỏi giang, mọi người cung kính ông ấy như đối với bậc thượng sư, như đối với Phật, bởi vì ông ấy rất giỏi giảng giải Phật pháp.

Có một lần Phật Ca Diếp đến Lộc Uyển truyền pháp, vị đại Ưu Bà Tắc này liền dẫn theo rất nhiều tín chúng đến nghe pháp. Lúc Phật Ca Diếp đi nơi khác hoằng pháp, ông ấy liền giảng pháp cho mọi người tại Lộc Uyển, nhận được sự cung kính lớn. Mọi người dùng tài vật cúng dường ông, ông nhận bao nhiêu đều đem cúng dường hết vào chùa, cúng dường tăng chúng. (Các bạn biết là vào thời rất xa xưa, nữ chúng không được xuống tóc làm ni, chỉ có nam, sau này Đức Phật đồng ý mới có nữ chúng).

Một lần ông ấy vào tự viện, đúng lúc gặp tăng chúng đang tụng kinh. Vào 2500 năm trước, nếu bạn không phải là hòa thượng, khi chư tăng niệm kinh bạn phải tránh đi, không được ở bên cạnh nghe, sợ làm nhiễu loạn trường khí của người ta. Đây chính là điều Sư Phụ hay nói với các bạn, tại sao người có trường khí không tốt lại làm nhiễu loạn trường khí của người khác.

Lúc này vị tăng nhân trì sự (người quản lý) chạy tới đuổi đại Ưu Bà Tắc và các tín chúng ra khỏi giảng đường: "Này, các người đi ra, đi ra mau, hòa thượng phải niệm kinh rồi". Có một người không hiểu sự lý nói với đại Ưu Bà Tắc... giống như hộ pháp vậy, gọi là đại hộ pháp. Nói là "không hiểu sự lý" là nói giảm nói tránh thôi, kỳ thực giống như chúng ta bây giờ ở trong Quan Âm Đường, thường xuyên có người miệng lưỡi như mấy bà tám cứ oang oang nói chuyện, ở chỗ chúng ta cũng có đấy, 2500 năm sau vẫn còn. Người này nói với đại Ưu Bà Tắc: "Chúng tôi bị đuổi ra thì không sao, nhưng ngài là một vị đại cư sĩ, đại Ưu Bà Tắc, ngài đã làm nhiều công đức cho tự viện như vậy, thế mà họ cũng đuổi ngài ra, điều này thật không phải phép".

Có không hả? Chỗ chúng ta ấy? Nghe thấy những lời đâm bị thóc chọc bị gạo này, vị Ưu Bà Tắc khởi tâm sân hận, không vui, liền ác khẩu chửi mắng. Ông ấy đứng ở cửa mắng vọng vào những hòa thượng kia: "Các người mỗi ngày giống như người què vậy, ngày nào cũng ngồi trên pháp tòa". (Bởi vì các Ngài ngồi tòa sen niệm kinh, nhìn như không có chân). Ông mắng tiếp: "Các người giống như người què, ngồi lì trên pháp tòa. Tôi đã cúng dường nhiều như thế, hôm nay các người lại đuổi tôi ra khỏi giảng đường trước mặt bao nhiêu người, thật không nể mặt tôi chút nào".

Ông ấy vừa dứt lời, tăng chúng biết ông ấy vì ác khẩu mà tạo ác nghiệp rất lớn, liền muốn cứu độ, bèn khuyên rằng: "Ông nói như vậy là không đúng. Dù sao ông cũng là người tại gia, không được mắng chửi vô lý với chư tăng như thế, sau này sẽ có ác báo đấy".

Nghe xong, ông ấy tự mình nghĩ thông suốt, liền thành tâm phát nguyện: "Ôi thôi, con xin sám hối, con xin sám hối". Cuối cùng vào lúc lâm chung, ông ấy liền phát nguyện.

Cho nên tôi nói với các bạn, con người trước khi ra đi, phát nguyện rất quan trọng. Ông ấy phát nguyện gì? "Hy vọng nương vào công đức cúng tăng và trì giới trong suốt cuộc đời của tôi (Trì giới đều có công đức: không ăn hải sản sống, không trộm cắp, không uống rượu, không chửi người... dù là công đức nhỏ)... Đời đời kiếp kiếp tôi muốn sinh vào gia đình phú quý, sinh vào nhà người có tiền; mọi người vừa nhắc đến tên tôi, mọi sự đều có thể cát tường thuận lợi".

Trước khi mất ông ấy đã hứa nguyện này: "Hy vọng ác nghiệp ác khẩu, chửi mắng tăng nhân của tôi đừng thành thục; nếu một khi thành thục thì hy vọng ngay trong khoảnh khắc tôi phát tâm xuất gia sẽ lập tức diệt tận".

Cho nên tôi nói các bạn, đừng tưởng làm sai một chuyện rồi niệm Lễ Phật Đại Sám Hối Văn là xong nhé, ông ấy cũng biết sám hối đấy.

Đức Phật nói tiếp: "Các Tỳ kheo, các ông nghĩ sao? Đại Ưu Bà Tắc lúc đó chính là người què của hiện tại đấy". Ông ấy từng trải qua năm trăm kiếp, các bạn xem, chỉ vì mắng người ta là "người què", ông ấy phải chịu ác báo làm người què suốt năm trăm kiếp! Khổ không chứ?

"Đây là kiếp cuối cùng của ông ấy rồi. Vì nguyện lực kiếp trước đã thành thục nên ông sinh vào gia đình phú quý, người khác nhắc tên ông thì được cát tường. Lại cũng nhờ nguyện lực mà khiến ta hoan hỷ, độ ông xuất gia, chứng quả A La Hán".

Các Tỳ kheo nghe xong đều khởi đại tín tâm, hoan hỷ thụ trì, đảnh lễ Thế Tôn rồi lui ra. Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta: Đừng có nói lung tung, đừng có chửi người khác nhé. Nghiệp chướng của việc chửi người rất nặng, đừng nói những lời không nên nói.

瘸子出家

PUBLISHED ON MARCH 27, 2016

20160327 观世音菩萨圣诞开示

当年佛陀在舍卫国舍卫城的时候,有一个施主,就是一个学佛的人和他妻子过着非常好的生活,他们两个过得非常美好。后来生出来一个孩子,这个孩子非常地有庄严相,非常可爱,这孩子非常好,但是两个脚却是畸形,用现在的话讲就是瘸子。自从这个孩子生下之后,这个施主他们一家幸福的生活更加圆满吉祥,生下这个孩子之后越来越好。这个施主就非常高兴,他心想虽然是有点残疾,但是他非常开心,因为这孩子来了家里就越来越好了。他给他取名,他的父亲也真是不咋地,给这孩子取名叫瘸子

这个瘸子长大之后,施主的家就越来越富有了,很富有,无论做什么事情,只要你提到瘸子的名字都能很快地完善地解决了,很厉害。舍卫城的人民,远近很多人都知道这个人了,大家有样学样,不管做什么事情之前先要提这个孩子的名字,瘸子啊,帮助我啊!结果一求都是圆满成功,哇,这个瘸子很厉害!加上这个瘸子又精通八观察等世间的学问,当时在舍卫城是这么讲,实际上就是我们中国人说的看八字,都是一样的,这些东西师父讲给你们听的。他又懂八字又帮人家算,所以他在舍卫城一带非常有名气,谁都知道他。

有一次他和亲戚好友乘坐马车一起去玩,看见有一群人都涌向了祇陀园,就是佛陀住的地方。他就问他的亲戚朋友:那些人到祇陀园去干什么?亲戚朋友说:他们去朝拜释迦牟尼佛。他就问:释迦牟尼佛是什么样的人啊?”“释迦牟尼佛他是迦毗罗卫国的太子,有人曾说,太子如果是出家就证得佛果,如果太子在家,就是没有出家的话,则为转轮圣王。后来太子出家了,证得佛果,大家都对太子升起无比的欢喜心和敬信心,就是尊敬他的心。听了这些话,这个瘸子说:来来来,我们一起去吧。他也去了。他到的时候,正好释迦牟尼佛——世尊他在为众多的眷属传授佛法,听闻佛法。

这时候瘸子远远就看见世尊的三十二相,佛陀的三十二相也是庄严得不得了,当下升起大欢喜心,立刻下马车,跪拜在佛陀的脚下,跟佛陀讲:我要拜你,我要学佛。世尊看他的根基非常好,传授了相应的法给他,他立刻证得了预流果,就是得了一个果位,叫预流果位。并且心想如果我没有残废的话,我现在跟着佛陀出家多好。过去要想做和尚,必须身上没有缺陷,因为有缺陷的人上不了天,所以瘸子、身上有残缺就不能成为一个和尚,过去都是这样的。就在瘸子发出我要出家这个心的时候,他的脚突然之间一下子恢复正常。他按捺不住内心的喜悦,他非常的开心。他就在佛的前面请求出家。佛陀就给他开示了,并说你就是善来比丘,就给他名字叫善来比丘,为他传授比丘戒,就是告诉他做比丘,你必须要什么戒、什么戒律。就像你们现在跟师父学佛,我教你们必须怎么样,不能怎么样一样,要受戒。所以他就精进修持,不久他就灭尽了三界轮回的烦恼,就是说他修出三界了,很厉害,然后获得阿罗汉果位,这个人在人间就获得阿罗汉的果位了。

这时比丘就问释迦牟尼佛:佛陀,这位比丘他以什么样的因缘能够生在富贵人家呢?因为他是一个瘸子,他怎么有福气会在富贵人家呢?为什么他出生之后能够这么吉祥圆满地满足大家的愿望呢?你一叫他的名字,他就能让你圆满。而且又是什么因缘使他突然之间发心的一瞬间,他瘸子的脚就变好了,并能在佛法的教化下证得阿罗汉果?希望世尊能够给我们开示。就是希望释迦牟尼佛跟他的弟子讲。释迦牟尼佛就娓娓道来,他就这么说:比丘们,你们不知道啊,这是他前世的愿力已经成熟的缘故啊。他前世的愿力是什么,你们知道吗?因为这个人前世的时候,他是贤劫人寿两万岁,就是有两万岁,这个人叫迦叶佛,有一个佛出世的时候,印度的鹿野苑有位大优婆塞,优婆塞就是我们所说的,我们现在讲的叫大居士一样的,他博学多闻,非常了不起,大家就像对上师一样地对待他,就是像佛一样地恭敬他,因为他很能讲,很能说佛法。有一次迦叶佛到鹿野苑去传授佛法,这位大优婆塞就带着许多信众想到佛前也去听法。这个时候迦叶佛去别的地方传法了,他就在鹿野苑为人讲法,受到许多人的恭敬。这个时候,众人以财施供养他,他拿到所有的钱之后全部供养到庙里,供养僧众,我们说僧众就是庙里的和尚。你们知道在很早很早以前,女众是不能削发为尼的,过去只有男的,没有女的,后来佛陀同意,才会有女众。

有一次他来到寺院里面,刚好遇到僧众正在诵经,这么多的和尚在念经的时候……因为在2500年前,如果你不是和尚的话,他们和尚念经,你要回避的,你不能在边上的,不能听的,怕你扰乱人家的气场。所以这就是师父跟你们讲,气场不好的人为什么会扰乱人家的气场。这个时候持事的僧人,就是管事的僧人跑过来把大优婆塞等所有的信众通通赶出了经堂,哎,你们出去出去,和尚要念经了。有位不明事理的人对大优婆塞说……就护法一样的,叫大护法。不明事理是讲得好听一点,其实我们现在在观音堂里面,经常嘴巴长舌妇一样呱呱呱讲的,我们这里也有啊,2500年之后还有。这个人就对大优婆塞讲:我们被赶出来是没有什么了,无所谓了,但是像你这样一位大居士,大优婆塞,你对寺院做了这么多的功德,居然他们也把你赶出来了,这不可以的。

有没有啊,我们这里?听到这些搬弄是非的话,这位优婆塞升起瞋恨心了,不开心了,恶口,就咒骂了,他在门口就骂了,他骂那些和尚你们每天像瘸子一样,天天坐在法座上,因为坐一个莲花座,大家坐在那里念经嘛,看见他们天天坐在那里好像没脚一样,就说你们像瘸子一样,你们坐在法座上,我做了这么多的供养给你们,今天你们竟然把我从经堂里赶了出来,在这么多人的面前,你们不给我面子。好了,他这个话一讲,僧众知道他恶口已经造下了很大的恶业了,这个时候就想救度他,就劝他说:你这样说不对的,不管怎么说,你是个在家人,你不能对这么多的僧众无理地去谩骂,将来会有恶报的。讲了他之后,他自己想通了,就诚心发愿哎哟,我忏悔,我忏悔。最后在临死的时候,他就发愿了。

所以我告诉你们,人在要走之前发愿很重要。他发愿什么呢?希望以我一生当中的供僧和持戒,就是供养很多僧人的功德;持戒,你们知道嘛,持戒都有功德的。所以今天我不吃活的海鲜就叫持戒,有功德的;我今天不去偷人家东西,也有功德的;我今天不喝酒,憋着,那也有功德,叫持戒啊,虽然这种功德非常非常小;今天我不骂人,我是菩萨,我能不骂人,也有功德的,很小,小儿科了。

所以他最后走的时候,他说:以我一生中供僧、持戒的功德,生生世世我要生在富贵之家,我要生在有钱人的家里;众人一提起我的名字,事事都能吉祥顺利。他走之前许了这个愿,希望我对僧人恶口、咒骂的恶业不要成熟,一旦成熟的话,希望在我发心出家的一瞬间马上灭尽。所以我跟你们讲,你们不要以为做错一件事情念念礼佛大忏悔文就好了,他也念礼佛啊。那么接下来,佛陀讲了:比丘们,你们是怎么想的呢?当时的大优婆塞就是现在的这个瘸子啊。他曾经五百世啊,你们看就是骂了人家和尚,他五百世中受到了瘸子的恶报,五百世都做瘸子啊!苦不苦啊。这是他最后的一世了,因为他前世的愿力已经成熟了,所以生在富贵人家,所以别人一提起他的名字,就能事事顺利吉祥,又能令我欢喜,在我的教法下出家,获得阿罗汉果位。比丘们听后都升起大信心,欢喜受持,顶礼世尊之后离开。这个故事就是告诉我们,不要乱讲话,不要骂人啊。所以骂人的业障很重,不要去说不该说的话啊。

More from this blog

P

Pháp Môn Tâm Linh 心靈法門

11190 posts

PHÁP MÔN TÂM LINH LÀ GÌ ?

| Tâm Linh là Khóa | Pháp Môn là Chìa Khóa | Dùng pháp môn mở ra tâm linh của Quý vị | Tức là : “Pháp Môn Tâm Linh” |