Làm sao xử lý khi có ý kiến khác nhau trong nhóm?
Wenda20130111 01:55
Làm sao xử lý khi có ý kiến khác nhau trong nhóm?
Thính giả nữ: Con muốn hỏi về mối quan hệ giữa nguyện lực và tùy duyên. Ví dụ, trong một nhóm cộng tu, có người phát nguyện làm một việc gì đó rất tốt cho nhóm. Nhưng vì mọi người có trình độ tu tập khác nhau hoặc suy nghĩ không giống nhau, nên không nhận được sự hưởng ứng. Liệu có thể nói rằng, dù nguyện lực rất tốt nhưng duyên chưa đủ, làm việc gì cũng cần thiên thời, địa lợi, nhân hòa, chờ duyên chín muồi mới làm, nếu không thì sẽ trở thành chấp trước, đúng không ạ?
Thầy trả lời: Thực ra, ngay cả khi giúp người khác, cũng có thể sinh tâm “chấp trước”. Ví dụ, con muốn hoàn thành một việc nào đó, bất chấp thiên thời, địa lợi, nhân hòa, không quan tâm duyên phận, cũng không để ý đến công sức bản thân bỏ ra, chỉ muốn làm cho xong việc, thì đó gọi là chấp trước. Tùy duyên nghĩa là chờ khi duyên đến, con làm việc thuận theo duyên ấy. Hiện tại nói về “thuận theo thiên đạo”, tức là đi theo dòng chảy của tự nhiên. Ví dụ, nếu bây giờ thiên ý cho thấy mọi người đều cần máy tính, con cũng đi sắm một cái máy tính, đó là tùy duyên thuận thiên ý.
Thính giả: Trong nhóm cộng tu, có thể nhiều nơi cũng gặp vấn đề như vậy. Có người cảm thấy suy nghĩ của mình toàn diện hơn, nhìn xa hơn, nhưng vì lý do nào đó, các ý kiến lại không được chấp nhận. Trong tình huống như vậy, hai bên nên điều chỉnh tâm thái thế nào? Xin Sư phụ khai thị.
Thầy đáp: Ví dụ, trong nhóm cộng tu, mỗi người đều có quan điểm riêng, ai cũng nghĩ ý kiến của mình là tốt nhất, đúng nhất. Giống như vợ chồng cãi nhau, thầy hỏi con: nếu người chồng biết mình sai, anh ta có cãi không? Nếu người vợ biết mình sai, cô ấy có cãi không? Chính vì cả hai đều nghĩ mình đúng nên mới cãi nhau, đúng không?
Thính giả: Dạ đúng, đúng ạ.
Thầy đáp: Gặp trường hợp như vậy thì làm sao? Trước tiên, phải bình tĩnh, lắng nghe ý kiến của người khác, xem ý kiến của họ có điểm nào đáng để học hỏi không. Có thể họ đúng 60%, 40%, hoặc 30%. Con cần tìm ra điểm đáng học hỏi trong ý kiến của họ, tạm thời gác bỏ tranh chấp, không cãi nhau nữa. Hai bên ngồi lại, kết hợp những điểm tốt của nhau, như vậy sẽ tạo ra một bài viết rất hay. Đúng không?
“Gạn đục khơi trong”, bỏ cái sai, giữ cái đúng. Hiểu như vậy thì sẽ không chấp trước. Nếu con và người kia đưa ra hai phương án, cả hai đều có điểm tốt, thì gom những điểm tốt lại với nhau, những điểm dở tự nhiên sẽ mất đi.
Thính giả: Dạ đúng, Sư phụ. Đôi khi con đứng bên ngoài nhìn mà cảm thấy khó chịu.
Thầy đáp: Con thấy khó chịu là vì con chấp trước. Con nghĩ rằng mình hoàn toàn đúng, nên thấy người khác làm sai. Nhưng thực tế, bất kỳ việc gì xảy ra cũng có đúng có sai. Ngay cả khi con nghĩ người đó rất sai, thực ra họ chắc chắn cũng có điểm đúng.
Thính giả nữ: Đúng, đúng, đúng là như vậy.
Thầy đáp: Nghĩ như vậy thì sẽ không khó chịu nữa. Ví dụ, con thấy một người lãnh đạo ra quyết định, con nghĩ họ hoàn toàn sai. Nhưng thực tế, họ chắc chắn có lý do đúng của họ. Vì lãnh đạo phải cân nhắc vấn đề từ góc độ của mình. Có thể họ đã nói chuyện với các nhân viên như Tiểu Trương, Tiểu Lý trước đó, nên họ sẽ cân nhắc những điều này. Con tự hỏi: “Tại sao lãnh đạo lại làm vậy?”, nhưng con không biết họ đã có những cuộc trao đổi trước đó.
Thính giả: Dạ, khi thấy những điều này, con rất khó chịu.
Thầy đáp: Đó là khái niệm khác rồi. Nếu con thấy hai bên đang tranh cãi, con nghĩ họ đang đấu tranh, điều đó có nghĩa là con thấy họ chưa giác ngộ, chưa tùy duyên, chưa tu hành tốt.
Thính giả: Dạ, con hiểu rồi.
Thầy đáp: Con đừng để ý đến họ. Trước tiên, hãy tự mình giải thoát, rồi mới độ người khác. Con không cảm thấy khó chịu nữa thì sẽ không bị cuốn vào những rắc rối và mâu thuẫn đó. Nếu con khó chịu vì họ, thực tế là tinh thần và linh hồn của con đã bị cuốn vào những mâu thuẫn đó.
Thính giả: Đúng ạ.
Thầy đáp: Hãy buông bỏ. Trước tiên, con phải buông xuống thì mới cứu người khác được. Ví dụ đơn giản, nếu trong tay con đang cầm đầy đồ vừa mua ở cửa hàng, đột nhiên con thấy một bà cụ sắp ngã, con phải đặt đồ xuống trước thì mới có thể chạy tới đỡ bà cụ được.
Thính giả nữa: Dạ, con hiểu rồi. Con cảm ơn Thầy
wenda20130111 01:55
集体中有不同意见如何处理
女听众:第二个问题是愿力和随缘的关系,打个比方,在共修组里面,有的人发愿做一件事情,这个事情对整个共修组非常好。但因为每个人境界参差不齐或想法不一,没有得到回应,是不是可以说虽然愿力很好,但是缘分还不足,做什么事情还是要天时、地利、人和,缘分成熟后再去做,否则就是执着了?
台长答:实际上,帮人家也有“执着”两个字在里面的。比方说你想把这个事情办好,我不管天时地利人和,不管这个缘分,也不管我自己努力多少,就想把这个事情做好,就叫执着。随缘是什么意思呢?等到缘分到了,你随着这个缘分去做,现在讲起来是继着顺道而走、顺着天道。比方说现在是天意大家都怎么样怎么样,你也顺着大家这么一起走。现在每个人家里都有电脑,你也去弄个电脑,就是顺着天意咯(明白。在共修组里面,可能各个地方都会出现这样的问题。有的人觉得自己想法比较全面,考虑事情比较长远,但有的时候种种原因,其他人不太采纳这些建议,双方应该怎么调心,请师父开示一下好吗?)比方说在共修组当中,每个人都有自己的观点,每个人都以为自己这一点讲出来是最好的、最对的。就像夫妻吵架一样的,我问你,夫妻吵架,如果先生认为他是错的他会吵吗?如果他的老婆认为她是错的她会吵吗?就是因为两个人都以为自己对才会吵架,对不对?(对,是是)那么碰到这种事情怎么办呢?就是自己先要冷静下来,好好听听人家的意见,觉得人家的意见有没有可取的地方,或者60%、40%、30%,想到人家可取的地方,搁置争议,两个人先不吵,大家谈下来,把你好的地方拿出来,把我好的地方凑在一起,就是一篇非常好的文章。对不对啊?去粗取精、去伪存真。懂得这样的话就不会执着。因为我跟你两个人提出来两个方案,你也有好的地方,他也有好的地方,大家把好的地方集中在一起,差的地方不就没了吗?(是,台长。有时候在旁边看着挺难受的)挺难受的,因为你执着。你觉得你是完全对的,所以你看着人家做错了。实际上任何事情出来,一定有对有错的,里边的事情,这个人就算你觉得他很错,实际上他一定有对的地方的(对对对,是这样的)你这样一想的话,就不难过了,明白了吗?比方说你看见一个领导决定一个事情,你觉得他完全错的,实际上他一定有对的地方的,因为领导会从领导的出发点来考虑所有的问题。小张、小李跟领导暗中都谈过这些事情,领导会考虑吗?他会考虑的。你觉得为什么他领导要这样做啊?但是你又不知道领导找小张、小李谈过(是台长,看到他们谈话我挺难受的)这是另外一个概念了,如果你觉得双方在争执、争夺,实际上你就觉得他们两个人不开悟,不随缘,还没有好好修(明白)就不要去,作为你自己首先自度度人。你不要难过了,就不会卷入那些麻烦和矛盾之中;如果你现在替他们难过了,实际上你的精神、你的灵魂已经卷入了这些矛盾之中了(是的)你放下,先要把自己放下才能救人。举个简单例子,你手上拿的都是东西,刚刚从商店里买东西出来,你突然看见一个老妈妈要摔下去了,你先把东西放下来你才能过去把她搀扶起来(是台长,明白了,谢谢您)
